văn


THÁNG CHÍN, MÙA THU-Ở HAI ĐẦU NỖI NHỚ

Tháng chín. Tháng của rỉ rả mưa đêm, của lả chả cánh phượng và hiu hiu mùa chuyển.

Tháng chín. Tháng của líu ríu chim sẻ rủ nhau bỏ đi và xôn xao học trò rủ rê trở lại.

Tháng chín ... khi lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

BONJOUR VIETNAM

Mấy ngày giáp năm, lòng bỗng nhong nhóng chờ một cái gì dù biết mình đã thật không có gì để đợi. Ở cheo leo ngay trên vĩ độ 45 bắc, núi rừng ao hồ thành phố vẫn bằn bặt trong cơn đồng thiếp trắng.Và gió và tuyết cứ tha hồ đục đẽo mặt người...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NGƯỜI ĐƯA THƯ ĐÃ ĐI QUA

Nhà tôi ở lưng chừng một con dốc. Con dốc là cái rướn mình nấn níu của dãy núi chạy đùa xuống từ hướng bắc, tới giữa đảo bỗng khựng ngang, rồi cố trườn về phía con sông nước chảy xiết sau mấy dặm rừng thưa...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CHO DÙ LỊCH SỬ ĐAU BẦM DẬP

Vậy là hai mươi sáu năm sau ngày anh buông súng, gần ba mươi năm sau lần anh chào nghiêm trước hàng quân nhận chức trung đội trưởng, tôi có dịp nói chuyện với anh, người bạn mới biết mà chừng như thân lắm...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THÁNG TƯ - THÁNG THẦM

Ờ thì tôi muốn viết một điều gì đó cho em, khi tháng tư đang lật bật sắp hết và những hàng phố quanh đây đang háo hức bày bàn ghế ra vỉa hè. Rồi thì trên trời những đám mây xám thôi không còn dậm dật những hột tuyết cuối mùa...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THỬ NGHIÊNG TAI NGHE LẠI CUỘC ĐỜI

Mùa hè, có lần lái xe về từ một thị trấn nhỏ ở phía đông thành phố, sau bữa rượu ngất ngư với đám bạn cũ, xiêu lạc lâu ngày hỏi ra có đứa mất vợ, có đứa mất việc, có đứa mất ... mạng, hổng biết cảm khái tới đâu mà rượu nốc quá cở...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CUỘC VINH DANH CỦA CHỮ NGHĨA LẦM THAN

Trong bài tựa Truyện Kiều viết đầu năm Minh Mạng, Mộng Liên Ðường chủ nhân đã có lúc phóng bút dựng nên một hình tượng tuyệt kỷ. Ông thấy đâu mà như máu cứ chảy ra từ đầu ngọn bút khi Nguyễn Du làm thơ kể chuyện đời Kiều, đến nỗi còn rây rớt lại trên mấy ngàn câu lục bát (*)

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

VIẾT NHƯ NIỀM ÁI NGẠI

Khi người Việt miền nam bỏ của chạy lấy thân từ sau cơn hốt hoảng cuối tháng tư, cái mang theo đầy đủ nhất chắc chỉ là một phần hồn vỡ bể nào đó. Còn đa phần thì đã chôn lấp trong một góc nhà xưa đã bỏ lại hay đã văng tứ tán trên những lượn sóng đục ngầu của biển đông hoặc những xó rừng già Bắc Thái...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ÂM PHONG TRẮNG

Rồi có lúc gió như một người đàn bà ghen tuông, nổi tam bành thổi tốc váy cô nhân tình trẻ đẹp đang quấn quýt đi bên cạnh chồng mình. Bà phùng mang trợn mắt, chu mỏ thổi liên tu bất tận...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CUỐI NĂM, ĐỌC HÀNH NGUYỄN BÍNH

Nguyễn Bính đã có lần từ Bắc vào Nam. Con đường xe lửa xuyên Việt thời đó kể đã là thiên lý. Bỏ xứ đi xa đằng đẳng như vậy thì làm hành là phải lắm. Hành Phương Nam.

Đôi ta lưu lạc phương nam này...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp