thơ


CHIỀU CUỐI NĂM ĐẤT KHÁCH, UỐNG RƯỢU VỚI HAI ANH

Rượu đào pha chút quan san

quán khuya đất khách thấm vàng ý thân.

Còn đây chút nỗi niềm gần

uống đi mà ngó mây Tần quyện truông.

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CUỐI NĂM, THƠ.

Cuối năm chấm bút vào hư ảo,

chép nốt bài thơ gởi cố hương.

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

RƯỢU KHÔN CẦM

Ta vẫn ngồi nguyên, đối bóng im

Người đi chân nhủn có ai kềm

Chén rượu trần gian chừng đã cạn

Chần chờ chi nữa, có gì thêm ?

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ĐỜI TA. TỪ NHỮNG NGẬM NGÙI

Tiếng khóc đã lặng. Giọng Hời còn nguyên.

Lịch sử từ nổi cơn điên...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

VÀ... rồi

Từ ta xóa mộng hồng nhan

con tim hư đốn bàng hoàng kêu đau...

CAO VI KHANH


Đọc tiếp

CHUYỆN ĐÃ ĐÀNH

Tôi ngồi đếm ngược tuổi tình

vài mươi năm đã mà hình như chưa...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

BÀI LỤC BÁT CUỐI NĂM-cvk

Từ ta gối mỏi phong trần,

rối ren trầm tích dợm chừng lặng im...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ĐĂNG U CHÂU ĐÀI CA

Trước ta nào biết có ai ?

Sau ta rồi biết có ai bạn cùng !

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TỪ.TẠ.NGUYỄN ĐÌNH TOÀN

Người đi bỏ “tiếng” lại đây

ĐÊM LÃNG QUÊN, ÁO MƠ PHAI võ vàng...

CAO VI KHANH


Đọc tiếp

VỌNG CỔ

Thương biết mấy !

giọng buồn cố thổ !

Nhớ làm sao điệu vọng cổ quê mùa...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp