thơ


TẠ ƠN ĐỜI-cvk

Cám ơn anh đã cho tôi gặp lại

Cám ơn em cách mặt chẳng thay lòng

Đường tuy xa sợ núi ngại ngùng sông

Ta vẫn đến nối lại vòng tay lớn...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

KHI TÔI VỀ

Tôi sẽ về như cánh vạc đêm

Nương theo đốm sáng những đường tim

Ghé qua con phố còn thiu ngủ

Đậu nhẹ lên hàng cây lá im...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CHIA BIỆT

Cầm tay thấy dấu đoạn lìa

Ngó hai con mắt đã chia biệt trùng

Người về tới tận ... thủy chung...

CAO VI KHANH


Đọc tiếp

HỐT SẦU

Chiều ra hốt lá vườn sau

Hốt sao cho lá vàng mau hết sầu .

Lá sầu hay tại thu sầu ?

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

KIẾP MAI

Lá vàng từ đó sang thu

Người xa từ độ đời mù mắt xanh

Vuột tay ! Thoắt cái phong trần...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

KHI KHÔNG

khi không người bỏ đi ngang

để hai con mắt buồn lan cả chiều

tôi về giữa phố tịch liêu...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

KHI VỀ

Khi về trời đã sang thu

hàng cây trước ngõ đã mù trong sương.

Và em thì đã dặm trường...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

YÊU RÚT

Yêu người trong RẤT ngoài KHÔNG

cầm như đi “shop” lông nhông chợ chiều.

Chợ mới nhóm đã buồn hiu...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CHIM BIỂN BẮC

Hẹn nhau tóc thuở còn xanh

chừng đâu tóc úa còn loanh quanh tìm

Thôi thì người đã như chim !

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NHƯỢC ĐẠI MỘNG

Đi đâu mà vội mà vàng

Mà vấp phải gió mà quàng phải mây

Một đời được mấy tỉnh say...

CAO VI KHANH


Đọc tiếp