thơ


GIỖ MÁ

Con về máy động tuổi thơ

ngủ quên đáy mắt mẹ chờ cuối năm...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

HỮNG HỜ

Người đi bỏ mộng lại đây,

chiêm bao thấy áo, vạt bay hững hờ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ƠN NGƯỜI

Ơn em ngọt suối ngọt đồi

Ngọt câu muối mặn, ngọt lời gừng cay...

CAO VI KHANH


Đọc tiếp

CÓ MỘT CHỖ RẤT NHỚ

Từng hồi nắng đục mưa trong

Từng heo may nhớ, từng giông bão chờ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

RƯỢU, MÌNH ÊN.

Tôi xa tôi biết chừng nào

Từ đêm héo bóng, ngày xao lãng gầy

Tôi xa tôi những chiều say

Rượu chưa cạn đáy đã quày quả im...

CAO VI KHANH


Đọc tiếp

HOANG PHÍ


Ta theo ta, những dặm dài

từ đêm điếm cỏ nối ngày cầu sương.

Ai xui mộng mị dị thường

chân tù ngục, hồn dặm trường thiên nhai...

CAO VIKHANH

Đọc tiếp

TIẾT PHỤ NGÂM

Anh hay em có chồng

Tặng em đôi vòng ngọc...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TRƯỜNG TƯƠNG TƯ

Lá hoa, hoa lá rụng rời

Nhớ người sao chẳng thấy người, người ơi

Nhớ người từng giọt lệ rơi

Ruột đau đứt ruột bời bời từng cơn...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TƯƠNG TIẾN TỬU

Này anh có thấy hay không

Hoàng Hà chảy miết một dòng ra khơi

Mẹ cha sáng tóc xanh ngời

Chiều ra bạc trắng như vùi tuyết đông...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TỲ BÀ HÀNH

* Năm Nguyên Hòa thứ 10, Bạch Cư Dị bị biếm trích về đất Giang Châu.

 Năm sau, đêm thu tiễn bạn nơi bến Tầm Dương, cảm tiếng tỳ bà của người ca kỷ về già bó thân lưu lạc, 

làm cám cảnh mình bó thân chỗ lưu đày mà viết nên Tỳ Bà Hành...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp