góc chung


THÁNG 5 MÓC DÍNH THÁNG 4

Trong nhà có ba đi lính

Chết !

Trong nhà có con đi lính

Chạy !...

By AN PHU VANG

Đọc tiếp

ÂM THẦM

âm thầm như một khúc chơi

chạy qua lửa đạn mồ côi chạy về

đã không nhà đã không quê

đã không gì cả [ mà bề bề đau ]...

By AN PHU VANG

Đọc tiếp

GỞI VỀ ĐỊA CHỈ CŨ

Anh ở Mỹ đi học đi làm đi hoang đi ở trọ

Có bằng lái xe có resume

Có xa lộ đi về exit rẽ xa quê

Có tình vui-buồn gặp nhau cười huề vốn...

By NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

LÍNH

thân và sơ của ngày nào

coi như bạt mạng, một lời chào. đi

gì gì. đã lắm lúc. khi

kèn truy điệu. một lần vì. quê hương...

By NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

NHỮNG THẰNG CON-CHẤP-HẾT

thời đó nhỏ nhưng mà dám chơi

đi là chết – nhưng mà đi cho biết

lính ở trên rừng lưỡi lê thay bút viết

vào thân cây “hận kẻ bạc tình” ơi...

By NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

BÀI THƠ TÌNH THUỞ LẠC

Đến lúc về chiều ngu ngơ đếm

Thuốc với tháng ngày sót lại đây

Em hỏi bài thơ... cho ai đấy...

By NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

SÔNG NÚI TÔI ƠI

Bảy thằng thuở nao vừa mới lớn

Học về chơi bóng rổ trong sân

Sân Phan Chu Trinh thời xa đó...

By NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

MẸ TỪ TRÊN MÂY

Mở đầu cho bài phỏng vấn đăng trên tờ báo địa phương The NorthWest Star hôm nay là câu nói trên của người con trai nhỏ nhất của gia đình Hayes, cậu Stanley, tháng này vừa tròn 22 tuổi, một tân khoa của Đại học Texas tại Austin. Bài báo có kèm bức ảnh màu chụp bốn cha con nhà Hayes đứng sau mộ bia bà Carol Hayes tại khu nghĩa trang nằm trên đường Montgomery, vùng Tây Bắc Houston...

By TRAN BANG THACH

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-1-

Sau khi ông Phan Khôi, trên mặt báo Phụ Nữ Tân Văn xuất bản năm 1930, hạ bút kết bài thơ Tình già- kể chuyện tái ngộ của một cặp tình nhân đã quá lứa lỡ thời, nhắc nhở nhau ba điều bốn chuyện cũ rồi lại ... tái chia tay- bằng cái hình ảnh lẳng lơ quá mạng: con mắt còn có đuôi ngay sau khi liếc mắt đưa nhau đi rồi, là phát sinh ra ở Việt Nam phong trào làm Thơ Mới. Từ đó, mấy ông bà vốn được trời ban ( hay bị trời hành ) cho cái tánh hay ru với gió mơ theo trăng và thơ thẩn cùng mây...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-2-

... Cuối năm 2001, khi trở về từ một chuyến đi xa, tôi được người quen nhét vội vào xách tay, tập sách mỏng vừa "thỉnh" được ở đâu đó, để đọc đi đường. Lòng cuối năm chừng đâu cũng lạnh và cứ chông chênh như chuyến bay ngày trở gió. Tập thơ có tựa Nụ cười Tuyết Lãnh và tên người lạ hoắc Toại Khanh. Từ mấy dòng đầu tiên, tôi đã thấy mây ở đâu mà như ùa vào cửa kiếng và chuyến bay sau đó cứ lênh đênh như một cuộc vân du ... Ô hay thơ ở đâu mà bỗng về nhiều vô số kể. Mà bay bổng. Mà trầm uất. Mà tươi rói. Mà chín mùi. Mà xả láng. Mà đắn đo. Mà ngộ thiền. Mà lụy tục...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp