góc chung


BUỔI SÁNG MẸ

buổi sáng mẹ hình như ra ngoài đó

rồi đi lên bên phải những căn nhà

lại đi xuống bên trái là chỗ ở

nhà, nhà nào cũng đóng cửa như xa...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

THU-ĐÔNG

em là thu…

hay thinh không

gọi mùa tôi

tiếng chuông đồng …

vực âm...

VU HOANG THU

Đọc tiếp

KHÔNG ĐỀ

Một ai đứng giữa mùa đông

Một ai cội rễ phiêu bồng nước trôi

Huyễn hư bóng nước lưng đồi...

NGUYEN THI KHANH MINH

Đọc tiếp

MỘT NGÀY LẠ SAO QUEN

một ngày trời

một ngày đàng

tới lui chưa hết một sàng

đã quên...

HOANG XUAN SON

Đọc tiếp

ĐIỆU BOLÉRO THÁNG TƯ BUỒN

Tiếng hát Cẩm Vân trong trẻo, vút cao, nghèn nghẹn đầy xúc cảm. Tôi buông thả Mi 7 và chuyển vội La thứ như chưa muốn ngừng những âm vang cuối. Nốt dứt đoạn ngân dài, tất cả lặng yên, bên ngoài có tiếng gió đêm Sài-gòn vội về, bất chợt...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

QUA TRƯỜNG

Cái lần ướt đẫm trong mưa

Suốt đời nhớ mãi có ngờ không em…

Em đi dáng mỏng thẹn thùng

Chân son bước giữa bụi hồng không hay...

DO HONG NGOC

Đọc tiếp

TRĂNG BOSTON

Trăng như

Không phải

Trăng mình

Lung linh

Bóng đổ...

DO HONG NGOC

Đọc tiếp

ĐÊM CHIA TAY Ở TÀ-NIÊN

Khoảng chín giờ tối, tôi lặng lẽ rời trường đi về hướng giếng Cây Trâm như lời hướng dẫn. Đèn đường lưa thưa, nên đoạn đường tối lờ mờ không nhìn rõ mặt người. Đêm như lặng lẽ bắt đầu với vài cơn gió hanh hanh mùi rạ khô dọc ven đường. Vừa đi tôi vừa cố nghe ngóng những động tĩnh chung quanh...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

SẾN GIÀ NAM

Thấy tôi đứng loay hoay tìm kiếm mãi trên các kệ đầy nhóc băng đĩa ngổn ngang, cô bé bán hàng đến gần hỏi:

– Bác muốn kiếm loại nào?
– Nhạc. Nhạc xưa...

DO HONG NGOC

Đọc tiếp

THƠ NNA

hậu cứ tôi giờ đã xa xôi

đâu đâu đó bềnh bồng trong ký ức

giấc ngủ em xa xưa giật mình đêm pháo kích

thao thức Sài Gòn nhớ gì xa...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp