góc chung


MÙA GIÁNG SINH XƯA

Ừ thì như một thói quen

Cây thông xanh nhấp nháy ánh đèn

Ở nơi xứ lạ, người ngoại đạo

Cũng một đời vui, tin với em...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

TIN QUÊ NHÀ

Vào đời chạy đạn loanh quanh
Sáng chân phương bắc chiều xanh nhớ gì
Lưng tròng còn sót lại chi...

NGUYEN NAM AN


Đọc tiếp

THI NHÂN PHÙNG QUÁN

Khi bị đuổi ra khỏi ngôi nhà số 4 Lý Nam Đế, trụ sở của tạp chí “Văn nghệ quân đội” bây giờ, Phùng Quán đến ngồi bên một gốc cây ở đường Phùng Hưng hai tiếng đồng hồ. 

Ông không biết về đâu, ngủ đâu, ăn ở đâu vì không có gia đình bà con họ hàng. Phùng Quán bơ vơ, lẩm bẩm : chỉ còn nước đi ăn mày…

TRAN MANH HAO


Đọc tiếp

NẾU CÓ KIẾP SAU

Nếu có kiếp sau,

chắc gì ta gặp lại

Thôi thì em sống trọn cả đời này

Tiếc chi lời tình tự gió rừng cây

Mùa thay lá cho chồi non bén nụ...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

NHỮNG ĐỨA CON CỦA MÁ

Hồi nội đem trầu cau cưới má về cho ba, nhiều người nói má có phúc lấy chồng

ăn học đầy mình. Đã vậy còn đẹp trai con út, vườn ruộng thì mênh mông. Bên

xứ đó biết bao con gái vậy mà qua tuốt miệt này cưới má...

SONG NHI

Đọc tiếp

MẤY THÁNG CUỐI CÙNG VỚI VŨ HOÀNG CHƯƠNG

Vượt qua cây cầu Calmette soi bóng trên một con kinh tù đọng, con kinh chạy dọc theo vùng ngoại vi tràn lan náo nhiệt nhất của Sài Gòn là khu Chương Dương, Ông Lãnh, chiếc xe đạp lọc cọc chở tôi đi trên một mặt nhựa lồi lõm, đụng tới tòa nhà xám bẩn của hãng làm phân bón thì rẽ trái và lăn vào một con đường trải đá xanh...

MAI THAO

Đọc tiếp

TỐI UỐNG BIA NGỒI NHỚ

em bảo tôi chuyện xưa rồi
chuyện thời lính tráng chuyện tôi tan hàng...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

GIỮA NHỮNG MƯỜI HAI-nvl

Người về giữa những mười hai

Nghe như có tiếng thở dài trăm năm

Người về qua nửa nhánh sông

Nghe như có tiếng chim lồng cánh bay...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

HOUSTON

Đi qua về lại Houston
Bây giờ em đã ngồi trông con người...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

HỎI ĐÁP GIỮA EM-ANH

Em hỏi anh đâu Niềm Vui
Em ơi hãy nhóm tự bùi nhùi tim
Lửa hoa theo đó mà tìm...

NGUYEN THI KHANH MINH

Đọc tiếp