góc chung


ĐẠI HỌC MÁU

... Một ngày nghỉ xả hơi qua đi bằng một biến cố trọng đại, một cái tang chung cho toàn trại L4T3. Sáng ngày hôm sau, một buổi sáng như mọi buổi sáng đói khổ, buồn bã, nhục nhằn, ghẻ lở, bệnh tật, những manh áo rách rưới vá chằng vá đụp...

HA THUC SINH

Đọc tiếp

CÓ MỘT THỜI THẾ ĐÓ

Nếu ai hỏi tôi rằng sau ngày 30 tháng 4, 1975 cái gì mà cộng sản không thể "giải phóng" được ; cái gì vẫn âm thầm nhưng vũ bão giải phóng ngược lại tâm hồn khô khốc của người dân miền Bắc lẫn nhiều cán binh cộng sản...

VU DONG HA

Đọc tiếp

CUỐI THÁNG TƯ

Tùy ở bán cầu nào, cuối tháng Tư là lúc trời đang ấm dần lên hay đang lạnh dần xuống. Nhưng ở bán cầu nào người ta cũng làm lễ tưởng niệm Tháng Tư Đen.

“Người ta” đây là một nhóm nhỏ những người Việt Nam lưu vong, hay tự xem mình là lưu vong, từ hơn 40 năm về trước. “Nhỏ” là vì...

NGUYEN NHAN TRI

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-15

Lần đầu ta ghé môi hôn
Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang
Vườn xanh cỏ biếc trưa vàng
Nghìn cây phượng vĩ huy hoàng trổ bông...

TRAN DA TU

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-16

Tiễn chân anh tận phi trường
Lỗi đi. Lỗi ở. Mười phương lỗi về
Mù sương phi cảng não nề
Thôi anh. Ở lại buồn về em mang...

CAO THI VAN GIA

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-18

Dăm thằng đánh trận. Dăm thằng chết

Chỉ sót mình ta cứ sống nhăn

Đù má nhiều khi buồn hết biết...

LINH PHUONG

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-19

*- Trong tập THƠ MIỀN NAM 1954-1975, tập một, xuất bản ở Mỹ năm 1991, ông Võ Phiến có giới thiệu một bài thơ của một thiếu nữ chưa hề có tên tuổi gì trên văn đàn : “một nữ sinh trung học”. Giới thiệu một cách mơ hô như vậy nhưng hẵn là để biểu lộ sự ngạc nhiên (!) về lứa tuổi của người làm thơ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

MÙA HẠN

Ở đây, địa ngục chín tầng sâu
Cả giống nòi câm lặng gục đầu
Cắn chết hàm răng, ứa máu mắt
Chung xiềng nhưng chẳng dám nhìn nhau...

TO THUY YEN

Đọc tiếp

ĐÊM GIÃ TỪ HÀ NỘI

Từ chỗ anh đứng, Phượng nhìn sang bờ đường bên kia. 

Những tảng bóng tối đã đặc lại thành khối hình. 

Từng chiếc một, những hàng mái Hà Nội nhoà dần...

MAI THAO

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-14

Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn...

TUE SY

Đọc tiếp