góc chung


ĐÒ VỀ CHỢ LÁCH

Nhớ hôm qua đưa người về Chợ Lách

Trên chuyến đò chở khẳm nỗi niềm riêng

Con sóng nhỏ hai bên bờ đứng ngó

Nước sông dài chia mấy nẻo trời nghiêng...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

NGUYỆT THỰC

Như những chiếc lá bàng cùng chết tập thể trong mùa đông, cả đại đội cùng nằm phơi xác trên đỉnh đèo.

Chiều xuống.

Rồi trăng lên...

KHUAT DAU

Đọc tiếp

BÀ CHÚA HỜI

Bọn trẻ đang chơi đùa ầm ĩ bỗng bỏ chạy khi có một đứa kêu lên : Kìa, bà chúa Hời, bây ơi !

Từ xa, một người đàn bà cao, gầy và thẳng như một cây gậy đang gõ những bước như đếm trên con đường dẫn vào làng.

Đọc tiếp

BUỒN NHƯ LY RƯỢU CẠN

Thưở tóc còn xanh, khi tuổi đời hãy còn đầy như con nước lớn, tôi hào sảng: xin uống cạn đời ta !

Giờ thì ly đã cạn. Chiếc ly ấy, nói như nhà thơ Lữ Quỳnh là một ly không, bày ra để tưởng nhớ đến người bạn nhạc sĩ là Trịnh Công Sơn...

KHUAT DAU

Đọc tiếp

TẶNG NHỮNG CÔ GIÁO TRONG ĐỜI

Ước chi tôi là tôi của thời

áo trắng quần xanh mặt sáng tươi

ước chi trà trộn vào khung lớp

lên tranh tôi đẹp một chỗ ngồi...

HOANG XUAN SON

Đọc tiếp

QUÊ HƯƠNG TÔI XỨ DÂN HỜI

Quê tôi, một miền quê thuần nông, nghèo nhưng không đến nỗi đói, nằm cạnh sông Kôn, 

con sông lớn nhất tỉnh Bình Định chảy qua kinh thành Đồ Bàn với rất nhiều huyền thoại...

KHUAT DAU

Đọc tiếp

MÙA MƯA THÁNG MẤY

Mưa chiều xứ lạ không buồn mấy

Chỉ đủ pha vừa một nhớ thêm

Mưa đâu cũng giọt trời rơi xuống...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

GIẢ SỬ

Giả sử sóng thần ập vào Nha Trang
Ập vào Mũi Né
Anh chỉ kịp quẳng em lên một chiếc thuyền thúng...

DO HONG NGOC

Đọc tiếp

BẠN NHẬU CŨ

Hắn chịu thiệt là mình mê chơi, ham vui, và vì thích chơi vui nên khoái nhậu. Còn gì buồn bằng việc phải về nhà sớm vào những buổi chiều cuối tuần dìu dịu nắng, gió nhẹ hiu hiu, phải ngồi một mình trong những buổi trưa trời mưa rả rích.

NGUYEN NGOC TU

Đọc tiếp

VỀ CAL POLY NHỚ THÀNH PHỐ CŨ

Đường lên núi lạ - người đi chưa về
Trông mây chiều chạnh nỗi thề
Ngày thu trống rụng bên lề cỏ sương...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp